GIA ĐÌNH THÁNH TÂM

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 3 năm 2012

THÁNH GIU-SE, BẠN TRĂM NĂM ĐỨC MARIA


THÁNH GIU-SE, BẠN TRĂM NĂM ĐỨC MARIA
Suy niệm Lời Chúa: Mt 1, 16.18-21.24a Còn hơn cả công chính


Phụng vụ ngày lễ cống hiến một đoạn văn ngắn ngủn và hiếm hoi của Phúc âm Mát-thêu để hé lộ cho thấy con người Tin Mừng của Giu-se, vị thánh thường vẫn được tôn thờ và cầu khẩn dưới các tước hiệu như Dưỡng Phụ của đức Giê-su hay Bạn Trăm Năm của Trinh Nữ Ma-ri-a. Vậy con người Tin Mừng của ngài có gì là đặc sắc, có gì nổi bật? Hơn nữa ngài có gì để giúp cho tôi sống Tin Mừng hơn, ngoài việc có thần thế cầu bầu trước mặt Chúa cho tôi được ơn này hay ơn khác?
            Trong chuỗi liệt kê gia phả đức Giê-su, câu 16 tạo nên một bước ngoặt: Giu-se không sinh ra Giê-su. Qua và nhờ ông, chỉ một điều duy nhất được xác định: Giê-su chính là hậu duệ hợp pháp của vua Đa-vít. Trong tiến trình Giê-su giáng sinh và lớn lên Giu-se không đóng vai trò chủ chốt. Cái bóng của ông vẫn có đó, nhưng chỉ thấp thoáng trong tư cách hỗ trợ ‘ông đón vợ về nhà.., ông đưa Ma-ri-a đi khai sổ bộ.., ông tìm quán trọ.., ông ở bên Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ.., ông đem Con Trẻ lên Giê-ru-sa-lem để hiến dâng.., đang đêm ông đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập.., ông lại đưa Hài Nhi và mẹ Người trở về đất It-ra-en.., rồi về Na-da-rét miền Ga-li-lê.., ông lo lắng đi tìm Trẻ Giê-su thất lạc trong đền thờ…’ Ngoài các điều đó, ông chỉ được xem như một con người tầm thường, bình dị, một công nhân lao động không được bà con lối xóm tôn trọng là bao (Lc 4, 22).



            Lời khen tặng duy nhất Phúc Âm dành cho ông là: “Ông là người công chính”; tuy nhiên đó cũng chẳng phải là một lời khen ngợi cao quí gì cho lắm. Công chính (justus) của Giu-se chỉ là một thuộc từ chứ không là tước hiệu đặc biệt như trường hợp của Ba-sa-ba (Cv 1,23). Trước con mắt các công dân Do Thái ông đơn giản là một người tốt, chính trực, tức là sống trung thành với các qui định của luật Mô-sê [NB. Các bản dịch Anh ngữ sử dụng nhiều tĩnh từ khác nhau như ‘just, righteous, good, honorable…’] Khi giáp mặt với tình huống liên quan tới ly hôn. Giu-se chỉ muốn tuân thủ cặn kẽ các qui định của luật pháp được ghi trong Đệ Nhị Luật. Nếu có đôi chút đặc biệt thì cũng chăng qua là thái độ tế nhị ông muốn thi hành điều này cách kín đáo và êm thắm. Khi miêu tả ông là người công chính, tôi thiết tưởng Phúc âm chỉ muốn nói: Giu-se, miêu duệ Đa-vit, là một người Do Thái hoàn hảo (điều này có tầm quan trọng rất lớn đối với các độc giả trực tiếp của Phúc Âm Mát-thêu).



            Và sứ thần Chúa được gởi đến can thiệp không với mục đích trấn an ông. Sứ thần chỉ khảng định kế hoạch cứu độ mà Thiên Chúa muốn thực hiện ‘vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ’. Và trong kế hoạch đó, ông được dành cho một vai trò nhất định: qua ông và nhờ ông, Giê-su sẽ được luật pháp công nhận là miêu duệ của Đa-vít, một điều có tầm mức vô cùng lớn lao trong quan niệm của người Do Thái về đấng Mét-si-a. Để thi hành được kế hoạch này, cụ thể ông phải ‘đừng ngại đón Ma-ri-a vợ ông về…’  và chu toàn vai trò của một gia trưởng ‘đặt tên cho con trẻ là Giê-su’. Điều đó ngầm hiểu ông sẽ phải đình chỉ thi hành các điều luật định ‘viết cho nàng một chứng thư ly dị, trao tận tay và đuổi nàng ra khỏi nhà’ (Đnl 24,1).Nếu chấp nhận lời sứ thần sẽ đồng nghĩa với việc, trước luật pháp Do Thái ông không còn có thể coi mình là công chính được nữa. Giu-se phải lựa chọn một trong hai: kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa hay sự công chính của riêng mình. Và ông đã quyết định. ‘Khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần Chúa dạy, và đón vợ ông về nhà…
            Tôi thiết nghĩ sự vĩ đại đích thực của Giu-se chính là ở đây. Ma-ri-a, bạn ông, cũng phải trải qua một kinh nghiệm và chọn lựa tương tự: sự công chính của lề luật - có con với chồng đã thành hôn - hay kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa. “Việc đó xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng?” Và lời ‘Xin vâng!’ của Ma-ri-a cũng dứt khoát như hành động ‘Đón vợ về nhà’ của Giu-se.





            Trong đời sống thường ngày tôi chắc rằng mỗi người đều phải kinh qua một số lựa chọn tương tự, nhất là thông qua những gì ta quen gọi là vâng phục hay chu toàn Ý Chúa. Riêng tôi, kinh nghiệm Ki-tô hữu phải khiêm tốn nhìn nhận thân phận yếu hèn tội lỗi để dọn chỗ cho kế hoạch cứu độ đầy yêu thương Chúa được thực hiện nơi mình, vẫn luôn rất khó khăn. Và thánh Giu-se sẽ giúp tôi làm được điều này.
                Lạy Thánh Cả Giu-se, dầu biết ngài là đấng có quyền thế trước mặt Chúa, nhưng con lại muốn năng chạy tới ngài như Cha và Thầy hướng dẫn cuộc sống và các lựa chọn Tin Mừng của con. Xin Cha giúp con đặt Tin Mừng cứu độ Chúa lên trên tất cả những gì con và người đời thường coi là cao đẹp. Xin giúp con thấu hiểu viếc đón nhận lòng thương xót và ơn cứu độ luôn đòi khiêm tốn và tự hủy. Amen
Tác giả bài viết: Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SD


THÁNH GIUSE – NGƯỜI GIA TRƯỞNG ĐẠO ĐỨC




THÁNH GIUSE – NGƯỜI GIA TRƯỞNG ĐẠO ĐỨC
Đối với những người ở làng Nazareth, thì Giuse cũng giống như bao chàng trai khác, hiền lành chăm chỉ cần mẫn với công việc. Thánh Matthew chỉ ghi lại một nhận định của mọi người khi nói về Giuse: Anh là một người công chính.

Có lẽ nhiều người ngày nay bị nhiễu trong khái niệm đạo đức, người ta nói nhiều đến các thứ đạo đức, nào là đạo đức trong kinh doanh, đạo đức trong làm ăn, thậm chí đạo đức cách mạng, đạo đức xã hội,… người ta cũng đưa ra những mẫu người được coi là đạo đức để cho dân chúng noi theo, rất nhiều các khái niệm như thế, nhưng có một thứ đạo đức căn bản, lại ít khi được xã hội nhắc đến, đó lá đạo đức làm người và đạo làm con, đạo làm vợ đạo làm chồng, làm cha mẹ, những đạo này mới thực sự là nền móng cho các thứ đạo đức khác. Nếu một người không có những cái đạo đức này thì không thể thức hành được một thứ đạo đức nào khác.
Đối với người Kitô hữu, thì ngoài các thứ đạo đức căn bản làm người, chúng ta còn phải chu toàn một thứ đạo đức cao hơn đó là đạo làm con Chúa. Khi nói Thánh Giuse là một gia trưởng đạo đức, chúng ta muốn chiêm ngắm cuộc sống của thánh nhân trong cái đạo đức của một người chồng người cha trong gia đình và nhất là tấm gương của đời sống đạo đức đối với Chúa của Ngài.

Đối với những người ở làng Nazareth, thì Giuse cũng giống như bao chàng trai khác, hiền lành chăm chỉ cần mẫn với công việc. Thánh Matthew chỉ ghi lại một nhận định của mọi người khi nói về Giuse: Anh là một người công chính. Khi nói Giuse là người công chính, thì đồng nghĩa trong ánh mắt của dân làng, Giuse là một người làm ăn lương thiện và có trách nhiệm trong nghề nghiệp của mình. Có lẽ nghề thợ mộc của Giuse không nổi tiếng, nhưng đối với một ngôi làng nhỏ như Nazareth lúc bấy giờ, hẳn ai cũng biết đến tính nết, con người và nghề nghiệp của Ngài. Giuse đã sống và chu cấp cho gia đình có một cuộc sống tương đối đầy đủ, là nhờ nghề thợ mộc này. Cũng chính vì thế, một lần khi Đức Giêsu trở về Nazaret rao giảng, dân làng đã không tin Đức Giêsu, vì thấy cuộc sống của gia đình này rất đỗi bình thường chẳng có gì nổi bật, và họ còn nói với nhau rằng: Chàng Giêsu này chẳng phài là con bác thợ mộc trong làng đó hay sao? Mẹ của anh chẳng phải là bà Maria ở cùng trong xóm với chúng ta đó sao ? Tại sao anh này lại có quyền năng như vậy ? Những thắc mắc của những người Nazaret tỏ ra coi thường thân thế và gốc gác gia đình của Chúa Giêsu, nhưng qua đó lại cho thấy gia đình của Giuse Maria là một gia đình bình thường, nghèo khó, nhưng họ không để cho sự nghèo khó che mờ lương tâm, không nhân danh sự nghèo khó để tham lam bất công hay làm điều gì đó bất lương, vì nếu có, thì chắc những người dân làng này đã có dịp để mạt sát Đức Giêsu.

Trong vai trò là một người gia trưởng, người chồng, thì sự công chính đạo đức của Giuse được thể hiện qua việc chu toàn thật tốt trách nhiệm làm chồng làm cha cách gương mẫu. Là một người chồng, Giuse đã là người bảo vệ cho vợ con được an toàn, trước hết Giuse bảo vệ danh dự cho Maria, khi chưa biết rõ điều gì xảy ra cho người yêu của mình, mặc dù thấy việc có thai của Maria là khác thường khó hiểu, Giuse không vội vàng đem điều này ra để tố cáo hay hạ nhục người mình yêu theo luật Do Thái, nhưng Giuse đã chờ đợi để nhận ra ý Chúa, và đã quyết định rút lui khi thấy mình bất xứng. Nhưng Thiên Chúa đã muốn Giuse dùng sự hiền lành đạo đức của mình để bảo toàn danh dự cho Maria khỏi sự soi mói của dân làng, bằng cách đón rước Maria về nhà như là người vợ của mình, và chăm sóc cho Maria không hề nghi nan hoặc không hề có một sự đắn đo băn khoăn nào. Với vai trò là một người cha, Giuse đã tỏ ra là một người cha khôn ngoan và có trách nhiệm, Giuse đã bảo vệ sự an toàn cho trẻ Giêsu ông khi vội vàng đem con chạy trốn khỏi sự tàn sát của Herôde, qua việc báo mộng của sứ thần Chúa; được coi là khôn ngoan vì Giuse cũng phảỉ cân nhắc tình hình xã hội, khi thấy Achelao lên ngôi sẽ không dể dàng cho cuộc sống của gia đình, nên Giuse đã khôn ngoan để đưa gia đình về Nazareth tránh sự độc ác của vị vua này.

Thánh Giuse được Tin Mừng gọi là Đấng công chính. Công chính trong cái nhìn đạo đức của Do Thái, người công chính là người chu toàn lề luật giới răn của Thiên Chúa một cách trọn vẹn và chu toàn các bổn phận đạo đức thường ngày một cách tốt đẹp. Thánh Giuse đã là một người chồng người cha thánh thiện đạo đức, chính vì thế mà Ngài mới có thể dễ dàng nhận ra thánh ý của Thiên Chúa trong những sóng gió của đời sống gia đình. Trước hết là sự việc gây khó xử cho Giuse khi thấy Maria mang thai không phải bởi mình, Giuse đã không vội vàng phản ứng theo sư nóng nảy hoặc theo theo những cách thông thương là tố cáo người yêu của mình, mà Ngài đã nhận ra được tiếng nói của Chúa qua biến cố đó, và đón Maria về nhà mình. Với biến cố năm Chúa Giêsu lên 12 tuổi, đã cho thấy mặc dù cuộc sống gia đình của Giuse còn rất nhiều khó khăn, vậy mà Thánh Giuse đã không vì thế mà trể nải việc hành hương Gierusalem, trái lại, Giuse đã sắp xếp để gia đình cùng lên Giêrusalem chu toàn việc hành hương thờ phượng Thiên Chúa, và việc này đã được thực hiện thành một thói quen tốt cho cả gia đình. Sau này Thánh Kinh cũng đã nhiều lần nhắc đến việc Chúa Giêsu vào hội đường mỗi ngày Sabat theo thói quen, và lên Giêrusalem theo thói quen. Cái thói quen mà Tin Mừng nhắc đến đó là một thói quen đạo đức tốt lành mà Giuse đã tạo lập nên, cho gia đình cho vợ con mình và có ảnh hưởng sâu đậm trên cuộc đời của trẻ Giêsu.

Trong biến cố Chúa Giêsu ở lại Gierusalem ba ngày để bố mẹ phải đi tìm kiếm cũng cho thấy con người và đời sống của Giuse, mặc dù Giuse không nói một lời nào trong biến cố này, nhưng chắc chắn Giuse đã vô cùng lo lắng, và lo lắng trong thinh lặng cầu nguyện tìm kiếm thánh ý Chúa, vì vậy khi tìm thấy con, Đức Maria đã nói với Chúa Giêsu: Con ơi! Sao con để cha con và mẹ phải vất vả lo lắng tìm con? Sau biến cố này, Chúa Giêsu đã trở về Nazareth, và Tin Mừng ghi lại: Người lớn lên càng thêm tuổi càng thêm khôn ngoan và nhân đức. Một câu nhận định thật đơn giản như lại càng cho thấy vai trò của Giuse trong việc giáo dục trẻ Giêsu trong đời sống đạo đức làm người và làm Con Chúa, vì chính Giuse trong vai trò là người cha đã làm gương mẫu cho trẻ Giêsu trong đời sống đạo đức, tạo lập nên một môi trường gia đình đạo đức êm ấm hạnh phúc cho trẻ Giêsu, để từ đó trẻ Giêsu được thừa hưởng và lớn lên trong bầu khí ấy.

Thưa quý OBACE, mừng lễ Thánh Giuse, chúng ta được mời gọi nhìn vào đời sống gương sáng của Thánh Nhân để học hỏi tấm gương đạo đức của Ngài. Tấm gương này không chỉ dành cho những người cha hoặc những người nhận Thánh nhân làm bổn mạng, mà là cho tất cả mọi người, cho các bậc làm cha mẹ, cho những người làm con cái, vì tất cả mọi người đều được mời gọi sống thánh, sống trọn đạo làm người và làm con Chúa.

Là người cha người mẹ trong gia đình, mỗi người hãy chu toàn bổn phận của mình và sống đạo đức trong đời sống gia đình. Tiền bạc công ăn việc làm và những lôi kéo của xã hội ngày nay, đang là một thách thức cho các bậc làm cha mẹ khi chọn sống đạo làm người, làm con Chúa; theo Chúa đòi họ phải chấp nhận sống một cuộc sống lương thiện, làm ăn chân chính ngay thẳng, gạt bỏ những gian dối lọc lừa để sống và làm ăn theo lương tâm và lẽ công bằng của Kitô giáo. Là cha mẹ, dù giàu hay nghèo, dù vất vả hay sung sướng, thì cũng cần phải quan tâm hơn đến đời sống đạo đức của bản thân và gia đình, vun đắp cho con cái một tâm hồn đạo đức, một nhân cách làm người, một lối sống đạo hạnh, đừng vì bận rộn hay nghèo khó vất vả mà bỏ qua việc vun đắp xây dựng cho gia đình mình trở nên hạnh phúc và đạo đức hơn.

Là gia đình Công Giáo, chúng ta được mời gọi noi gương Thánh Giuse, chuyên chăm trong việc thờ phượng Chúa và tạo lập nên bầu khí đạo đức cho gia đình, đừng vì lý do công việc mà trở nên lười biếng hoặc từ chối việc dâng lễ, thờ phượng chúa mỗi ngày, đừng vì vất vả mà bỏ qua các giờ kinh chung, kinh tối, của gia đình, vì mỗi khi gia đình cùng nhau đọc kinh, Chúa sẽ hiện diện và giải gỡ những khó khăn và chỉ cho chúng ta biết cách xử lý những khó khăn ấy.

Hơn nữa, noi gương Thánh Giuse, các bậc cha mẹ cần nêu gương sống đạo đức siêng năng cho con cái, cha mẹ hiền lành để đức cho con;  phúc đức tại mẫu, các bậc làm cha mẹ hãy vì con cái mà cố gắng hơn trong đời sống đạo của bản thân và gia đình, không bài học nào dễ nhớ bằng việc nêu gương sáng, không lời răn dạy nào có sức mạnh bằng lời cầu nguyện, và không có sự đỡ nâng nào bằng sự đỡ nâng của Chúa, các bậc làm cha mẹ cần đến với Chúa trước, để rồi từ đó mới có thể đưa con cái mình đến với Chúa.

Xin Thánh Giuse chúc lành và nâng đỡ cho mỗi người, dù đang sống trong bậc nào vẫn luôn là một người đạo đức siêng năng và là là người nêu gương sáng cho anh em và người thân. Amen

Tác giả bài viết: Lm. Đỗ Đức Trí





THÁNH GIUSE : VỊ GIATRƯỞNG ÍT LỜI

Đăng lúc: Thứ tư - 14/03/2012 09:39 - Người đăng bài viết: Ban bien tap Tinvui
THÁNH GIUSE : VỊ GIATRƯỞNG ÍT LỜI
Truyền thống Công Giáo dành tháng 3 để biệt kính Thánh Giuse, Gia Trưởng của Gia Đình Nazareth. Ngài là một vị thánh tuy rất được sùng mộ vì có nhiều quyền năng bầu cử trước mặt Thiên Chúa, nhưng cũng lại là một con người hết sức ẩn dật và ít lời. Nhân ngày 19 tháng 3, ngày Giáo Hội Công Giáo mừng kính ngài, chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu về thái độ ít nói ấy, và ứng dụng vào đời sống hôn nhân gia đình để giúp thăng hoa hạnh phúc gia đình, đặc biệt trong vai trò người làm chồng và làm cha.


Giuse hay Thánh Giuse là gia trưởng, là người cha, người chồng của Gia Đình Nazareth. Gia đình này gồm Giuse, Maria, và Giêsu, tức là Thiên Chúa Nhập Thể, Đấng Thiên Sai. Sự hiểu biết thông thường mà ai cũng có thể biết nếu để ý đọc Tin Mừng, đó là Chúa Giêsu Kitô khi nhập thể đến với nhân loại, Ngài đã đi qua cửa ngõ gia đình. Ngài không từ trời nhẩy dù xuống. Hoặc từ trong lòng đất nhẩy vọt ra. Điểm nổi bật hơn nữa, là Ngài không xuất thân từ một gia đình giầu có, vương giả nhưng đã chọn sinh ra trong một gia đình nghèo. Dưỡng phụ Ngài - Giuse là một bác phó mộc. Còn mẹ Ngài - Đức Trinh Nữ Maria không thấy nói gì về nghề nghiệp và hiểu như thế có nghĩa đơn thuần là một bà nội trợ.

Riêng cái nghèo của gia đình này thì Thánh Kinh đã miêu tả rất rõ, nghèo đến độ Ông phải chấp nhận đưa gia đình tới tạm trú trong một chuồng nuôi súc vật ngoài thành Belem, dù đó là trong mùa Đông giá lạnh, do không ai chứa chấp vì nghèo. Nhưng điểm chính có lẽ phần đông các gia trưởng của thời đại chúng ta hôm nay cần học hỏi nơi con người ấy là làm thế nào để hướng dẫn, lèo lái một gia đình qua thái độ và cử chỉ ít lời như Giuse đã làm.

Thật vậy, ngay cả đối với những người Kitô hữu, thì vẫn có một điều gì đó xem như khó hiểu về sự im lặng, âm thầm của Giuse. Một sự im lặng đến ít lời và như câm nín. Điều này càng khó hiểu và khó chấp nhận đối với những ai thường ngày nóng nảy, vội vàng, thiếu nhẫn nại, và không có tính tự chủ. Họ có thể coi sự im lặng này là một thái độ bạc nhược, thiếu nam tính, thiếu năng động, không có phản ứng mạnh. Nói theo văn chương và lối diễn tả bình dân, là một anh chàng “sợ vợ”!

Nhưng phải đọc và suy niệm kỹ lời do Thánh Linh đã linh ứng cho Mátthêu viết ra mới hiểu thế nào là giá trị sự im lặng của Giuse. Chính do sự im lặng, ít lời này đã giúp Ông giải quyết rất nhiều những khó khăn và hiểu lầm trong đời sống, cách riêng đời sống gia đình.

Gia đình của Giuse cũng như mọi gia đình khác, cũng có những khó khăn của nó, cũng có những phức tạp của nó. Những điều này đòi hỏi sự quan tâm, lo lắng, và hướng dẫn của một gia trưởng đạo đức, giầu tình thương, kinh nghiệm và có trách nhiệm. Nhờ ít lời, Giuse đã phản ảnh tâm tình và suy nghĩ của một gia trưởng đại đức, hiền lành, quảng đại, hiểu biết. Một người chồng, người cha nhậy cảm đối với nhu cầu, hoàn cảnh và những khó khăn của người khác, cách thực tế hơn là của vợ, của con. Ngôn ngữ đạo đức gọi đó là tâm hồn của người công chính: “Giuse, chồng bà là người công chính!” (Mat 1:19). Luân lý xã hội và tâm lý gọi đó là những người trưởng thành, có ý thức trách nhiệm và đạo đức. “Công chính” chính là chìa khóa mở cửa tâm hồn, và cho phép ta có thể chiêm ngắm sự im lặng của Giuse, một sự yên lặng mang ý nghĩa thánh thiện.

Để tạo ra một gia đình thánh (Thánh Gia Nazareth). Để đạt được danh hiệu “công chính”, Giuse đã thực hành và sống với thái độ “Im lặng”. Có nghĩa là ít lời nhưng không nhu nhược, trốn tránh trách nhiệm và bổn phận. Ít lời nhưng không lạnh lùng, xa cách và gây căng thẳng, khó chịu cho vợ con.  Qua lối sống và hành xử ấy, Giuse đã thực hiện trong suốt cuộc sống gia đình. Không ỷ quyền làm chồng, không cậy thế làm cha, Ngài luôn trầm lặng để suy niệm, tìm hiểu thánh ý Thiên Chúa, sống theo Thánh Ý ấy. Nói ít và làm nhiều, nhờ đó, Ngài đã hướng dẫn thành công gia đình của Ngài trên hành trình tốt nhất, và vượt qua những khúc quanh nguy hiểm nhất.

 Sự im lặng như thế cũng phản ảnh thái độ tự tin và đức khiêm tốn cần thiết. Trong đời sống hôn nhân, gia đình do thiếu niềm tin vào Thiên Chúa, do thiếu nhận thức về giới hạn và phạm vi của mình, nhiều người chồng, người cha đã có những hành động vũ phu, lộng ngôn và lỗ mãng. Lời nói và hành động họ phản ảnh thái độ thiếu giáo dục, vô đạo đức. Những hành động ấy, ngôn ngữ ấy chỉ nói lên một tâm lý sống thiếu tự tin, thiếu trưởng thành, và thiếu hiểu biết. Những gia trưởng này cần phải học nơi Giuse sự yên lặng. Vì im lặng giúp tự kìm hãm, tự chủ, và khiêm tốn. Chỉ trong thinh lặng, họ mới có thời gian và hoàn cảnh khám phá ra những nét đẹp, những nét đáng yêu của vợ, của con để vui mừng, hãnh diện,  đồng thời để nâng đỡ. Chỉ trong thinh lặng, họ mới có thể học để kiểm soát tư tưởng, lời nói và hành động sao cho những lời nói ấy trở thành khuôn thước, trở thành sự an ủi và khích lệ cho mọi thành phần trong gia đình. Qua đó, họ sẽ nhận ra rằng không phải hễ la mắng, chửi rủa, hoặc trấn át vợ con là mọi chuyện đều được giải quyết. Và cũng sẽ hiểu thêm rằng họ không thể áp đặt những thái độ vũ phu để nhằm che lấp những thiếu sót và yếu điểm của mình. 

Sống trong thời đại văn minh và cơ giới hóa, con người phải chạy đua với tốc độ và thời gian. Bị khua động bởi trăm nghìn tiếng va chạm nội tâm cũng như bên ngoài. Về phần mình, nhiều người đã nói nhiều hơn làm, và thường là nói những lời rỗng tuếch, khoe khoang hoặc tiêu cực đem đến sự nghi kỵ, chia rẽ, làm ảnh hưởng đến đời sống của nhau. Những lời nói nhằm thỏa mãn tính kiêu căng, ghen tương, và phách lối. Những lời nói nhằm thỏa mãnh cái tôi ích kỷ, hẹp hòi, nông cạn. Do đó, con người thời đại hôm nay, hơn bao giờ hết cần học nơi tấm gương im lặng của Giuse. Đặc biệt, đối với những người gia trưởng, những người làm chồng, và làm cha. Phải nói khi nào? Nói gì, và nói như thế nào để đem lại hạnh phúc, an vui, hòa bình trong gia đình. Để đem lại sự bình an cho chính bản thân, gia đình và xã hội chung quanh. Bài học này, nếu khiêm tốn, chúng ta có thể học được nơi Thánh Giuse, vị gia trưởng ít lời.

Lễ kính Thánh Giuse
19 tháng 3 năm 2012

Tác giả bài viết: Trần Mỹ Duyệt







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét